Cảm ơn b @iris ivy đã đề cử nhé 🌹 chương này tặng cậu nè 🥰
Dịch: Huyễn Ảnh Vô Song
Lời này vừa nói ra, Hồ Chí Bắc choáng váng, Lăng Vân sửng sốt, Sở Ngộ Giang bị nước miếng sặc đến sắc mặt đỏ bừng.
Tuy nhiên, đây chưa phải là điều tồi tệ nhất đối với họ.
“Lão Lục, em tỉnh rồi à.” Hồ Chí Bắc bất ngờ.
Trâu Liêm ho nhẹ một tiếng, mặt già xấu hổ: “Cái kia hình như cần phối thêm một vị thuốc nữa, tôi lập tức đi bổ sung.” Rất nhanh, người đã lập tức biến mất.
Lăng Vân nhìn Lục gia ngồi dựa vào đầu giường, lại nhìn về hướng Trâu Liêm rời đi, bầu không khí dường như có chút kỳ quái à nha.
“Khụ, à vừa rồi em cũng nghe thấy rồi đấy.” Hồ Chí Bắc nắm tay ho nhẹ một cái, được rồi, anh ta cũng rất xấu hổ, “Những lời mà Trâu tiên sinh nói không sai, dù em rất muốn nhưng cũng phải có giới hạn. Đó chỉ là nhất thời sảng khoái nên rất dễ xảy ra chuyện, em nhìn em bây giờ đi.”
Quyền Hãn Đình vẻ mặt tối sầm, “Câm mồm lại.”
“Lão Lục à,” Hồ Chí Bắc giống như một người mẹ già, nói rất thâm sâu: “Bây giờ anh rất hiểu tâm trạng của em, lên giường xong còn bị sốt đúng là rất mất mặt, nhưng nếu không nói cũng không được a, giống như cho cá vàng ăn vậy, em cũng không thể để nó ăn no một bữa được, mà em phải từ từ, từng chút, từng chút đút cho nó, như vậy nó mới chịu đựng được.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-luc-gap-duoc-anh/3437638/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.