Không thoát được rồi.
Hạ Lăng mím môi, chậm rãi quay đầu, không lấy làm bất ngờ thấy được Tiết Húc.
Giờ phút này bộ dạng thiếu niên trông có vẻ hơi chật vật, vừa rồi cô đụng trúng khay cơm để trên bàn ăn nên ít nhiều cũng bắn lên người hắn, một vệt dầu nhỏ bám trên tóc mái lúc này đang trĩu xuống trước khuôn mặt sạch sẽ của hắn như hạt mưa.
Hắn lạnh lùng trừng cô, trong đôi mắt đen nhánh cất giấu tia lạnh thấu xương.
"Thực xin lỗi." Hạ Lăng cúi đầu, nhỏ giọng áy náy nói, thanh âm nhỏ bé yếu ớt, tưởng chừng cô sẽ đứng đó im lặng, nhưng không, cô lại điểm thêm một câu, "Tôi cũng không phải cố ý, là do cậu đứng sau lưng tôi."
Tiết Húc tức giận, bàn tay đang nắm cổ cô thiếu điều muốn bóp chết người trước mặt.
Mặc dù là đang giải thích, nhưng biểu tình của cô cũng không khác bình thường là mấy, cô gái này chính là có loại bản lĩnh đó, dù cho có bất kì chuyện gì xảy ra mặt đều không đổi sắc, nhưng Tiết Húc chẳng biết tại sao, từ trên khuôn mặt bình tĩnh của cô nhìn ra một tia ủy khuất.
Tiết Húc thật muốn mắng người, cô ủy khuất, tôi con mẹ nó còn chưa kêu than đâu!
https://truyen4u.net/author/NekoU207
Hắn đúng là đã nhìn thấy Hạ Lăng từ sớm, bất quá không phải ngay từ đầu, mà là trong lúc đang đứng xếp hàng, bọn họ trùng hợp xếp cùng một dãy.
Hắn trong lúc vô tình nâng mắt lên, vừa vặn nhìn thấy đỉnh đầu cô, thấy được mái tóc đen mượt cùng chiếc váy liền áo màu trắng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-khoc-nha-ta-nhuong-nguoi-o/219832/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.