Nữ sinh ngồi bên cạnh thật ra cũng không khó gần lắm, có lẽ tính cách của Hạ Lăng và Khương Tư Nhu khá hợp nhau, hai người rất nhanh liền trở thành bạn bè.
Mới đầu Hạ Lăng nói chuyện, cô ấy sẽ có chút khẩn trương, nói chuyện lắp bắp, từ tốn, sau này phát hiện Hạ Lăng thật sự không ghét mình, mới dần dần mở lòng, trên mặt lộ ra ý cười nhàn nhạt, thấy Hạ Lăng chưa có sách giáo khoa, liền chủ động kéo đến cho cô xem cùng.
"Cám ơn." Hạ Lăng cười nói.
"Không có gì, tớ là người phải nói lời cảm ơn mới đúng, cũng rất lâu rồi không có ai nói chuyện với tớ." Khương Tư Nhu vội vàng xua tay, mặt có chút ửng hồng.
Cô thật sự cảm kích Hạ Lăng.
Trước kia không phải là không có ai ngồi cùng bàn, chỉ là mỗi khi các bạn ấy nhìn đến những dòng chữ trên bàn kia, tuy ngoài mặt không nói gì, nhưng trong lòng nhất định không dễ chịu, đến ngày hôm sau sẽ trực tiếp nói với chủ nhiệm xin đổi chỗ ngồi, dần dà, cô trở thành học sinh bị cô lập trong lớp.
Sau khi trải qua tiết học đầu tiên, Hạ Lăng cuối cùng cũng hiểu vì sao thầy Thôi lại nói bầu không khí học tập của lớp này không tốt, chỉ là không tốt thôi sao? Phải nói là kém vô cùng.
Kiếm một học sinh nghiêm túc nghe giảng cơ hồ không có, nào là nằm ra bàn ngủ, nào là chơi điện thoại, nào là đọc tiểu thuyết, còn có người cắn hạt dưa nói chuyện phiếm.
Mà giáo viên đứng trên bục giảng như người mù,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-khoc-nha-ta-nhuong-nguoi-o/219831/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.