Cuối tuần, sáng sớm tôi đã tỉnh, mở to hai mắt nhìn trần nhà nhưng lại không muốn ngồi dậy.
Trong đầu không thể khống chế lại nhớ đến đủ loại hình ảnh khi mình cùng Trần Diệu Thiên ở một chỗ. Tôi giật mình phát hiện là tôi rất ít khi nào nhớ tới anh, thời gian tôi dành cho anh rất ít. Cho tới nay, tôi đều cắm đầu cắm cổ theo đuổi Lí Minh Ngôn, cóbao giờ mà nhớ tới Trần Diệu Thiên đâu……….
“Sao còn chưa ngồi dậy?” Mẹ đi vào phòng tôi hét to, “Cuối tuần, Tiểu Thiên không hẹn hò với con sao?”
Tôi không để ý tới mẹ nữa, tiếp tục nằm ở trên giường giả bộ ngay đơ.
Mẹ lại ngồi xuống ở đầu giường của tôi,tiếp tục nói, “Tiểu Thiên, đứa nhỏ này cũng không tồi! Cứ như lần trước, mẹ thấy nó chạy đến nhà chúng ta ăn cơm, con ăn mới có mấy miếng đãđứng dậy đi mất, mẹ nói giỡn với nó là lãng phí lương thực là khôngđược, ấy vậy mà nó chủ động lấy cái bát của con, đem cơm còn thừa lạicủa con đều ăn hết. Con nói xem, người ta là đại thiếu gia sống sungsướng ăn nhàn lại yêu chiều con như vậy, con xem thử nói nó thích conbao nhiêu?! Con sao không biết chừng biết mực? Con không biết, lúc connói con đi hẹn hò, chân trước vừa đi là thái độ của Tiểu Thiên đã vôcùng khó chịu rồi, đến mẹ xem mà còn thấy khó chịu nữa là, thực hậnkhông thể đem con nha đầu ngu ngốc chết tiệt này về nhà đánh cho mộttrận! Con nói người ta một đứa nhỏ tốt như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hap-dan-ha-guc-anh/2107786/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.