“Đi đi đi, anh đi đi.” Tôi bỏ tay, trong lòng bỗng cảm thấy có chút không thoải mái, vì thế mà ngữ khí cũng trở nên ngang bướng.
“Còn em?” Anh nhíu mày hỏi lại, ngữ khí mơ hồ, ánh mắt mờ ám “Làm bạn gái Lí Minh Ngôn cảm giác thế nào?”
“Tốt, thật sự rất tốt.” Tôi rõ ràng trả lời, nhưng sao nghe cứ như đang giận lẫy vậy. Anh không nói gì, tôi lại bồi thêm một câu “Điều không tốt chính là lúc anh xuất hiện trước mặt em, vô cùng đáng ghét.”
Vừa vặn lúc này mẹ tôi ở dưới lầu gọixuống ăn cơm, tôi ném cho anh một cái nhìn xem thường, dùng sức mở cửaphòng phăm phăm đi xuống lầu. Trần Diệu Thiên theo sau tôi, cũng xuốnglầu.
Trên bàn cơm mẹ tôi năm lần bảy lượt gắp thức ăn cho anh, quả thực so với con đẻ còn quan tâm hơn, tôi chỉ biết khóc trong lòng.
Bà mẹ già này không hiểu sao vẫn quyếtđem anh trở thành con rể sao? Tôi rõ ràng đã nói với mẹ tôi là tôi không muốn rồi sao. Làm như là tôi không có ai ngó ngàng đến ấy, thế nào màphải như đang cầu xin anh vậy. Bộ dạng tốt thì giỏi lắm sao? Có tiền tốt vậy sao? Cũng không nhìn thấy người đàn ông này có đức hạnh gì! Anh cho dù có mang cả núi vàng núi bạc đến tôi cũng không thèm!!
Tôi mạnh mẽ buông đũa, đẩy bát ra, lạnh lùng nói “Con ăn xong rồi.”
Nói xong tôi đứng dậy, đi thẳng ra phía cửa, mẹ tôi ở phía sau truy vấn “Ăn nhanh thế sao? Con còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hap-dan-ha-guc-anh/2107785/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.