Vì sao sau bao nhiêu năm mới gặp lại, cô ấy vẫn cao cao tại thượng giống một nàng công chúa, còn tôi vẫn chịu uất ức như cũ.
………..Tôi thật sự là muốn chết a!!!
Lưu Tuệ hướng về phía Lí Minh Ngôn đưa lên chiếc ly có đế dài, khoé môi gợi lên độ cong dụ hoặc nói “Đã lâu không gặp!”
Lí Minh Ngôn đang nắm tay tôi, trong nháy mắt hình như tay của anh nắm chặt hơn mộtchút, giống như một phản xạ có điều kiện vậy. Tôi lặng lẽ đảo mắt quaanh, phát hiện biểu tình bình tĩnh thường ngày của anh giờ đây lại cóchút hoảng hốt và thất thần. {hana: có JQ}
Lòng tôi thình lình nhói đau một cách khó hiểu!
Tôi hạ tầm mắt, tận lực khiến mình vô cùng tự nhiên.
“Đã lâu không gặp.” Lí Minh Ngôn thản nhiên cười một tiếng. “Em về khi nào?”
“Hôm qua mới về, muốn gọi anh đón em lại phát hiện không biết liên lạc với anh thế nào.” Thanh âm của cô thật tao nhã thong dong, tự nhiên lại khiến người nghe thấy được họ có quan hệ không bình thường.
Tôi độtnhiên nhớ tới, đúng vậy, bọn họ chính là mối tình đầu của nhau a, cũngbiết bọn họ lúc trước đã trải qua tình yêu trường học ngọt ngào cỡ nào.Một đôi kim đồng ngọc nữ như vậy ở trung học khẳng định là một truyền kỳ đi.
Lòng tôi càng thêm buồn và luông cuống, như là có cái gì đó nhọn hoắt đang đâm vào trong lòng tôi từng chút một.
“Gần đây anh cũng bận, cũng không biết có thời gian không.” Lí Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hap-dan-ha-guc-anh/2107754/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.