“Ông chủ Lý, buổi sáng bọn họ làm chuyện không phúc hậu a, hơn nữa. . . . . .” Vẻmặt của hắn giống như bị táo bón, xoa xoa tay nói, “. . . . . . Được,được rồi, coi như chuyện hôm nay quên đi, nhưng sau này xây lầu cao hơn, bọn họ lại tìm mọi cách làm khó dễ thì xử lý như thế nào? Tôi là ngườiđi theo người ta kiếm cơm ăn, cũng không có cách nào khác a. . . . . .” Lí Minh Ngôn giương mắt nhìn công trình đang xây phía trước, nói, “Đây là công trình của Vạn Lợi?”
“Vâng!” Hắn lập tức gật đầu, “Cho nên ngài cũng biết. . . . . .”
“Chuyện này anh tạm thời không cần xen vào. Về sau có thể tiếp tục nghe bọn họ.”
“Thành! Có những lời này của ông chủ Lý tôi an tâm!” Hắn tươi cười rạngrỡ, lập tức chạy tới trước mặt Lí Minh Ngôn, vẻ mặt ân cần thân thiệnnói, “Đầu năm nay làm ăn không tốt a, kiếm tiền vất vả như vậy còn bịđánh vỡ đầu, ông chủ Lý có hạng mục nhớ mang theo huynh đệ a.” Lí MinhNgôn rút điếu thuốc, cười cười, thản nhiên nói, “Chúng tôi cũng làm ăncũng không tốt a.”
Bởi vì buổi sáng người chúng tôi đánh người bọn họ, buổi chiều người bọn họ đánh người chúng tôi, cho nên không ai phụ trách tiền thuốc men củaai.
Dần dần mọi người đều tản ra về nhà, Lí Minh Ngôn hỏi tôi, “Ăn cơmchưa?” Tôi lắc đầu. Hôm nay một ngày rối rắm như vậy, làm gì có thờigian mà nhớ tới ăn với chả cơm.
Anh đi đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hap-dan-ha-guc-anh/2107753/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.