Buổi tối ăn cơm tôi có chút tò mò về người đàn ông tên Hùng và để chắc chắn là chú ta không nói chuyện gì với bố tôi nên tôi đã chủ động nói chuyện với bố để thăm dò.
“Nay con đi học về gặp chú Hùng bạn bố làm ở công ty xây dựng ạ. Chú có gửi lời hỏi thăm bố?”
Dì Mai đang ăn cơm bỗng ho làm bố chưa kịp đáp lời tôi đã quay sang hỏi thăm dì?
“ Em sao thế?”
Dì Mai cầm cốc nước lên uống rồi lắc đầu nói:
“Em không sao?”
Vậy là bố mải quan tâm đến dì mà quyên mất câu chuyện tôi đang nói. Nhưng điều đó có thể chắc chắn là chú Hùng không nói chuyện với bố tôi. Ngẫm lại tôi thấy mẹ tôi thật thiệt thòi bà hết lòng chăm sóc gia đình, lúc mệt cũng chẳng được bố tôi hỏi thăm vậy mà dì Mai ho một chút đã khiến bố tôi lo lắng.
Tôi cũng chẳng muốn xem phim tình cảm của bọn họ, vậy nên tôi đứng dậy đi lên phòng. Chưa bao giờ tôi lại cảm thấy lạc lõng trong chính căn nhà của mình như này.
Mai tôi kiếm lý do xe hỏng nhờ bố chở tôi lên trường. Bố tập trung lái xe nên cũng không hỏi chuyên tôi. Không khí trong xe khá im ắng, tôi trầm ngâm một lúc rồi mạnh dạn lên tiếng:
“Thứ hai tuần sau mẹ phẫu thuật.”
“ Ừ.”
Tôi lấy hết can đảm để nói chuyện mà lại chỉ nghe được một tiếng “ ừ” của bố, tự nhiên sao tôi lại cảm thấy bố tôi bạc bẽo vô tình vậy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-goi-toi-la-chu/2662849/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.