Kể từ đó tôi cũng không dám đi làm thêm nữa. Ba mẹ tôi ly hôn, tôi được phân ở với Ba. Cái Thảo được phân ở với mẹ.
Sau đó ba cưới dì Mai và sinh ra em Khôi.
Cuộc sống của tôi càng ngày càng đảo lộn. Tôi không được làm việc mình thích, tôi phải học cách nhìn sắc mặt của người khác để sống trong chính căn nhà mình từng sống. Lúc trước mẹ còn ở đây thì tôi được sống trong tình yêu thương và che chở vô bờ bến. Bây giờ tôi lại như là người dư thừa trong cái nhà này, là cái gai trong mắt dì Mai. Còn mẹ tôi sau ly hôn thì vô cùng vất vả vì trước bà chỉ là người phụ nữ nội trợ trong nhà. Đến lúc ra khỏi nhà ngoài cái Thảo và một chút tiền ít ỏi mẹ tôi chẳng còn tài sản nào cả. Mẹ thuê một căn nhà cấp 4 nhỏ ở trong ngõ sống. Tính cách cái Thảo ngày bé được chiều chuộng nên nó có phần tiểu thư. Nó chê nhà giữ lắm, nó ghen tị với tôi được sống trong căn nhà cũ rộng lớn mà đâu biết rằng tôi lại thèm cuộc sống của nó ở nhà bé nhưng có thể sống thoải mái được mẹ che chở.
không đủ kinh tế nuôi hai chị em nên mẹ chọn mang theo cái Thảo rời đi. Ngày mẹ rời đi tôi buồn lắm, đêm nào tôi cũng khóc.
Mẹ tôi sau đó xin được việc làm thêm ở quán ăn, cũng cực nhọc và vất vả sau đó vì quá sức bà ngất đi được đưa vào viện thì phát hiện ra bệnh. Lúc nghe bác sĩ nói đến số
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-goi-toi-la-chu/2662846/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.