10 phút sau, Phó Lam Tự và Kiều Vân Tranh một trước một sau rời khỏi căn nhà đó.
Từ việc phân tích nét mặt, có thể thấy cả hai người đều không mấy thoải mái, nhất là Phó Lam Tự.
“Tôi đã nói trước rồi mà, phải chọn bức mặc váy Tú Hòa kia kìa, sao anh không tin tôi hả?” Phó Lam Tự nghiêm mặt nói, “Anh quên bài hát hát mỗi đêm rồi à? “Mẹ rất thích tấm áo cưới màu đỏ của em” đấy, nhắc nhở rõ ràng như thế thì phải chọn màu đỏ rồi!”
Kiều Vân Tranh đi theo sau rất kiên nhẫn xin lỗi: “Là tôi không suy nghĩ thấu đáo, may mà không bị gì nguy hiểm hết.”
“Nhưng đã lãng phí cơ hội rồi! Một ngày chỉ được tới nhà này 1 lần thôi, anh thử sai cũng chỉ có thể tới vào ngày mai! Lỡ ngày mai bị người khác hẫng tay trước thì sao?”
“Không đâu mà.” Kiều Vân Tranh ấm áp an ủi, “Đám người kia đều chẳng thông minh được như em, họ sẽ không tìm tới đây được đâu.”
“… Đáng lẽ tôi không nên lập đội với anh!” Phó Lam Tự tức tối vung tay, “Thành sự không có, bại sự có thừa mà!”
Hai người vừa giằng co vừa đi xa.
Lúc bóng dáng cả hai hoàn toàn biến mất trong sương mù phủ quanh trấn nhỏ, một cặp nam nữ trẻ tuổi bước ra từ sau gốc cây ở góc đường.
“Em còn nghĩ tên họ Kiều kia giỏi thế nào, hóa ra cũng là một tên thấy gái đẹp là mờ mắt thôi.” Bối Bối hừ lạnh, “May mà không làm đồng minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820769/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.