Chín người chơi giờ chỉ còn lại năm.
Cách qua cửa vẫn chưa xuất hiện.
Vừa sáng là cái nồi sắt trong phòng bếp lại tự động biến mất, thi thể không đầu của gã đeo kính nằm trên bếp, máu me đầm đìa.
Nhưng lần này nội tạng của gã vẫn còn hoàn chỉnh, vì dù sao tối qua cũng chẳng có ai ăn gã (…)
Phó Lam Tự dạo quanh phòng bếp một vòng, lấy màn thầu theo thói quen.
Cô cắn màn thầu, ngắm nghía thi thể kia như có điều suy nghĩ.
Hiểu Tuệ tựa vào khung cửa, cẩn thận nhìn vào bên trong, vẻ mặt ngạc nhiên.
“Chị Phó à, chị thật sự nuốt nổi thứ này hả?”
“Cũng tàm tạm, trước đây còn thường vừa ăn vừa đập thi thể nữa, xem như là thao tác cơ bản thôi.”
Hiểu Tuệ lại nôn khan một tiếng, từ khi gặp Phó Lam Tự, cô ta luôn được đổi mới giới hạn nhận biết cuối cùng của mình.
“Thế rốt cuộc chị đang nhìn cái gì vậy?”
“Nhìn vết dao cắt trên thi thể này.”
“Nhìn ra gì không?”
Phó Lam Tự nói thấm thía: “Phân bố đều, đan xen nhau tỉ mỉ, có vẻ đẹp rất trừu tượng.”
“…”
Phó Lam Tự bình tĩnh quay người: “Cô Kỳ Kỳ, cô thấy thế nào?”
Chẳng biết từ khi nào Kỳ Kỳ đã đứng sau lưng hai người, đột nhiên bị gọi tên cũng giật mình, sau một hồi do dự, vành mắt cô ta chợt đỏ hoe rồi lắc đầu.
“Tôi không biết, tôi… tôi không dám nhìn.”
“Cũng dễ hiểu, rất ít người mới chơi mà không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820752/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.