Phó Lam Tự căn bản chẳng hề ngủ.
Tiếng sột soạt của Kỳ Kỳ bên cạnh đều không thoát khỏi tai cô.
Tuy nhiên cô vốn nghĩ Kỳ Kỳ muốn giết mình, kết quả là cô ta lại muốn giết Hiểu Tuệ.
Hiểu Tuệ bị đánh thức, mơ màng nghiêng đầu sang, chợt thấy gò má mới lành lạnh nên tiện tay sờ thử, phát hiện cán dao găm đang đặt cạnh gối.
Cô ta giật mình, tỉnh táo lại ngay.
“Có chuyện gì vậy? Chị Phó?”
“Chuyện này đây.” Phó Lam Tự từ từ đáp lại, một tay vẫn đang bóp trên cổ Kỳ Kỳ, “Hiếm khi cô ngủ ngon như thế, suýt chút nữa đã bị người ta đâm một dao rồi.”
Hiểu Tuệ bấy giờ mới phản ứng lại, sống lưng ớn lạnh: “… Cô ta muốn giết tôi à?”
“Dù sao cô ta cũng đã giết một người rồi, giết thêm người nữa cũng có sao đâu.”
“Lẽ nào Vương Hâm cũng do cô ta giết?”
Kỳ Kỳ khóc giàn giụa nước mắt, yếu đuối giải thích: “Cô Phó à, cô hiểu lầm rồi, tôi không có…”
“Không có ư?” Phó Lam Tự nhàn nhạt nói, “Trước khi chết Vương Hâm còn nắm chặt một cái cúc áo thủy tinh trong tay đấy, cô xem trên tay áo mình có thiếu gì không?”
“…”
Kỳ Kỳ sửng sốt.
Đúng thế, tối qua lúc đánh lén sau lưng Vương Hâm cô ta đã bị Vương Hâm vùng vẫy giật đi một cái khuy măng sét.
Mãi sau đó cô ta mới phát hiện chuyện này, nhưng lúc đó con dao đã trở lại bàn của cô ta, mà thi thể của Vương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820750/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.