Thiếu niên vừa dứt lời, ánh mắt của mọi người đều tập trung vào cậu ta.
Kiều Vân Tranh hời hợt liếc nhìn cậu ta: “Anh có cần phải lừa cậu không?”
“Nhưng chị ta là người chơi nữ mà.” Thiếu niên chỉ vào Phó Lam Tự, “Rank có đủ không vậy? Lỡ như tới đó phải bảo vệ ngược lại chị ta thì sao.”
Chưa kịp nói hết, cậu ta đã bị Kiều Vân Tranh quạt một cái vào đầu.
“Khuyên cậu khách sáo một chút.”
Phó Lam Tự tựa ở cạnh cửa, đôi mắt hạnh lười biếng ngước lên lộ ra vẻ lạnh lùng rất rõ ràng.
Cô hỏi Kiều Vân Tranh: “Đây là khách hàng anh giới thiệu cho tôi đấy hả?”
“Xem như thế đi.”
“Vậy bảo cậu ta phắn nhanh đi, không rảnh tiếp.”
Thiếu niên: “…”
Trong trường cậu ta đã gặp rất nhiều cô gái gắt gỏng rồi, nhưng rõ ràng người trước mặt này lại khác, cô chỉ mới nói hai câu thôi mà sống lưng cậu ta đã phát run rồi.
Chuyện này cũng có thể là do khí chất, khí chất của cô hơi giống với Kiều Vân Tranh, đều cùng kiểu áp đảo người khác.
Cậu ta im lặng một lúc lâu rồi ngập ngừng hỏi: “Ờ thì… Chẳng lẽ chị đều tự thăng cấp hết à?”
“Cậu em à, cậu đang nói bậy gì đấy?” Bạch Sanh không vui, cô ấy nhìn cậu ta như nhìn một tên thiểu năng, “Lam Lam nhà chúng tôi từ năm 15 tuổi đã bắt đầu xông pha trong hệ thống rồi, từ đó tới giờ chưa từng dựa dẫm vào người khác, so với cô ấy, có rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820746/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.