Tất nhiên Phó Lam Tự không đồng ý lời mời ăn cơm chung của Kiều Vân Tranh rồi, đang yên đang lành, cô không có nhã hứng đó.
Hôm sau cô vẫn lôi kéo anh em nhà họ Bạch đi ăn hải sản hấp đã thèm từ lâu.
Hôm sau nữa cô nghỉ ngơi ở nhà, đánh một giấc ngủ trưa hơi dài mà quên đặt báo thức, mãi tới 6 giờ tối vẫn chưa dậy.
… Sau đó cô bị người ta đánh thức.
“Cô bé, còn sống không đấy?”
Giọng nói trầm thấp dịu dàng, êm ái như đàn cello, chỉ là chẳng hiểu sao lại có chút trêu chọc khiến người ta khó chịu.
Cô mở mắt ra.
Trước mặt là gương mặt tuấn tú được phóng to của Kiều Vân Tranh, cả Cảnh Hạc đứng bên cạnh nữa.
Cảnh Hạc thấy thế thì khẽ thở phào: “Hù chết em rồi đấy chị Lam à, em còn nghĩ mới bắt đầu mà chị đã ngất rồi chứ.”
“… Tôi đang ngủ trưa.”
“Chị ngủ trưa lâu thế cơ à?”
“Tôi muốn ngủ nhiều không được hả?”
Cảnh Hạc bị nghẹn họng: “Vâng vâng vâng, dù sao chị cũng như anh Vân mà, không giống như em, trước khi tới đây đã đi vệ sinh mấy lần rồi.”
Trước đây ở trường cậu ta cũng là kiểu nhất quỷ nhì ma, đến cả giáo viên còn chẳng dám nói gì, vừa kiêu căng vừa nổi loạn.
Nhưng trước mặt hai người này, cậu ta phát hiện mình chẳng thể kiêu ngạo được.
Có gì để kiêu ngạo chứ? Một người đã tới Bạch Kim, người kia cũng sắp tới Bạch Kim rồi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820744/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.