Tiếng gió rít mạnh hơn bên ngoài hành lang, Kiều Vân Tranh mở mắt ra, cảnh giác bật dậy.
Cuối cùng anh cũng đã nghe rõ tiếng động bất thường này đến từ đâu.
Là tiếng khóc ai oán của một người nữ, càng lúc càng tới gần, kéo dài không dứt như có người đang đứng bên cửa sổ vậy.
Bình thường, vào thời khắc này, không thể nào không có chuyện gì được.
Anh khẽ đẩy Phó Lam Tự bên cạnh một cái, thấp giọng gọi.
“Em Lam, tỉnh dậy đi.”
Phó Lam Tự lúc nào cũng ngủ nhanh tỉnh nhanh, cô vén chăn ra, dụi mắt quay lại nhìn anh.
“Sao vậy?”
“Em nghe đi.”
Rất rõ ràng, Phó Lam Tự cũng nghe thấy tiếng khóc thê lương của con ma, cô im lặng một lúc rồi, chợt nhớ tới quy tắc trò chơi mà ông lão áo xám đã nói hôm nay.
Nghe tiếng khóc không được thắp đèn, nửa đêm chớ ngoảnh lại.
Cô liếc sang cái bàn vuông cách đó không xa, xác nhận ngọn đèn đã bị dập từ lâu mới yên tâm.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
… Ai ngờ cô nghĩ là bị dập nhưng lại không hoàn toàn dập tắt.
Sau một lúc lâu, tiếng khóc chợt cao lên, gần như ngay lập tức từ nghẹn ngào nức nở thành kêu r3n điên cuồng.
Cùng lúc đó, ngọn đèn trên bàn như bị ai đó châm lửa, đột nhiên bùng lên ánh lửa sáng hơn cả lúc trước.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Kiều Vân Tranh dứt khoát nhảy xuống giường, sải bước lao tới trước bàn để thổi tắt ngọn đèn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820708/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.