🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

[Bộ phim “The Shining” chủ yếu kể về mùa đông tuyết phủ dày đặc trên núi, nhân vật nam chính tới khách sạn Overlook để phỏng vấn cho vị trí người trông coi khách sạn, cả mùa đông anh ta sẽ phải ở tại đây, vừa viết lách vừa làm một số công việc lặt vặt để khách sạn kinh doanh lại vào năm sau.



Nhưng khách sạn Overlook lại là một khách sạn chứa những linh hồn xấu xa, người trông coi trước đã bị thứ gì đó mê hoặc rồi dùng búa chém chết vợ và hai cô con gái song sinh, sau đó thì tự sát bằng cách bắn vào họng.



Tất nhiên nam chính cũng chẳng thoát nổi, càng ngày anh ta càng bị ảo tưởng ép cho phát điên, cuối cùng dưới sự giật dây của linh hồn xấu xa, anh ta đã giơ con dao đồ tể lên với vợ và con trai mình…]



Ngoài khách sạn, bão tuyết đang gào thét, tựa như một nhà tù thiên nhiên nhốt mọi người bên trong.



Trong phòng khá ấm, Phó Lam Tự nằm gối hai tay trên giường, ngửa đầu nhìn trần nhà cũng được sơn thành màu xanh ngọc và ngọn đèn chùm sáng choang.



Cô nhắm mắt lại.



“Trong số mười người chơi, có một người không phải con người, phải tìm cách loại bỏ ra.”



Nói chung, lúc người chơi mới bắt đầu tập hợp lại, NPC chưa đọc quy tắc thì sẽ không xảy ra việc chết người.



Vì thế rất có thể người thừa là ma quỷ.



Kiều Vân Tranh ngồi bên giường, nhíu mày trầm ngâm.



“Người chơi nữ khi nãy nói chuyện với anh tên là Trình Viện,

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820688/chuong-37.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Đừng Cười! Đây Là Game Kinh Dị
Chương 37: Phòng nguy hiểm
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.