“Tới chơi với bọn con đi.”
“Tới chơi với bọn con đi.”
Hai cô bé song sinh nắm tay nhau đứng đó, lặp đi lặp lại câu nói này một cách máy móc.
Tất nhiên, không thể chơi được, trừ khi là muốn liều mạng.
Phó Lam Tự và Kiều Vân Tranh hiện tại đang ở trong một tình cảnh cực kỳ lúng túng, cả hai tiến không được mà lùi cũng chẳng xong, chỉ đành phải nhìn nhau với cặp song sinh kia.
“Em Lam à.” Kiều Vân Tranh dùng tay che nửa mặt, thì thầm bàn bạc với Phó Lam Tự, “Em nghĩ… Chúng ta có nên tới soát người chúng không?”
Không biết rốt cuộc hai đứa trẻ này là NPC hay ma quỷ nữa, có thể chạm vào được hay không, nhưng trong cái rủi lại có cái may, chúng đã xuất hiện ở đây thì ắt hẳn phải có đạo lý gì đó.
Phó Lam Tự vốn cũng chẳng phải người hay do dự, cô nhanh chóng gật đầu: “Thử xem sao.”
Nhưng lúc hai người bàn bạc xong xuôi, đi tới trước vài bước thì cặp song sinh đứng trước mặt lại cùng xoay người lại, đi tới phía thang máy nhẹ như bay.
Chúng đứng trong thang máy, vẫn nhìn sang bên này, sau một lúc lâu thì như sao chép nhau mà cùng lộ ra nụ cười quỷ dị trong im lặng.
Cửa thang máy lại khép lại lần nữa.
“Xem ra soát người không phải câu trả lời chính xác rồi.” Kiều Vân Tranh rơi vào trầm tư, “Chắc chắn hiện tại không thể đi theo chúng vào thang máy được, thế…”
Phó Lam Tự tiếp lời: “Chúng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820686/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.