Lúc Phó Lam Tự tỉnh dậy đã phát hiện Kiều Vân Tranh vẫn ngồi trên ghế sô pha, nhìn chằm chằm vào tấm gương trong tay, chẳng biết đang nghĩ gì.
Cô ngồi dậy xuống giường, nghi ngờ ghé tới gần.
“Anh lấy thứ này đâu ra vậy?”
“Sảnh tiệc tầng 1.” Kiều Vân Tranh nói, “Lúc tới gần anh phát hiện có một khán giả nữ nhét tấm gương này dưới chân mà không nhặt lên — Anh nghĩ tấm gương này có thể có gì đó nên đem về luôn.”
Xuyên việt trong trò chơi lâu rồi nên cũng phải có ý thức nhất định.
Đó là một tấm gương hình thoi tinh xảo, mặt sau khắc hoa văn gì đó, không thấy có gì đặc biệt, càng không thể chắc chắn nó có manh mối gì được.
Nhưng nó lại đột nhiên xuất hiện trong sảnh tiệc thì ắt hẳn phải có ý nghĩa gì đó.
“Không ngờ anh ra ngoài chuyến này lại có thu hoạch ngoài ý muốn nhỉ.”
“Không chỉ thu hoạch được bấy nhiêu thôi đâu.” Anh cười nhìn cô, “Anh còn gặp Dư Mai nữa.”
“Hả? Có nói gì không?”
“Cô ta muốn kết thành đồng minh với anh, còn xúi anh giết em, hứa là giết em rồi sẽ cho anh manh mối quan trọng.”
Vẻ mặt Phó Lam Tự đầy ẩn ý: “Anh đáp thế nào?”
Nụ cười của Kiều Vân Tranh càng đậm hơn: “Anh nói sẽ cân nhắc.”
Cô hơi nhíu mày, ném tấm gương vào lòng anh: “Thế giờ anh đã cân nhắc xong chưa?”
“Anh thấy không ổn lắm.” Giọng điệu của anh lập tức nghiêm túc trở lại, “Cô ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820682/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.