Vì trên cửa đã có chữ Murder viết ngược nên Phó Lam Tự và Kiều Vân Tranh đều cực kỳ cảnh giác.
Từ này vừa xuất hiện, ắt hẳn nguy hiểm cũng đang cận kề rồi.
Chất lượng giấc ngủ của Phó Lam Tự cao nhưng không có nghĩa là lúc nào cũng có thể ngủ được, chẳng hạn như lúc này, cô chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi thôi chứ lúc nào cũng để ý tiếng động xung quanh hết.
Chống đỡ được tới nửa đêm, cô chợt cảm giác được một hơi lạnh khó hiểu nên lập tức mở mắt ra.
Cùng lúc đó, Kiều Vân Tranh cũng bật dậy.
“Căn phòng thay đổi rồi.”
Thay đổi ở đây tất nhiên là thay đổi về màu sắc trong phòng.
Vách tường xung quanh đã biến thành màu cam vàng từ khi nào, càng lúc càng đậm, đang từ từ tới gần với màu đỏ.
Chỗ này đang dần trở thành “phòng nguy hiểm” trong quy tắc.
“Đi thôi, đổi chỗ.”
Hai người nhanh chóng xuống giường mang giày vào, cầm áo khoác và đạo cụ rồi chạy khỏi phòng 223, ra ngoài tìm một căn phòng an toàn khác.
Kết quả là chưa kịp tìm phòng nào thích hợp thì phòng 212 ở chỗ rẽ hành lang đã hé ra một khe hở.
Trình Viện nhô đầu ra, lo lắng vẫy tay: “Cô Phó, tới đây đi!”
Kiều Vân Tranh thắc mắc: “Sao chị ta chỉ gọi mỗi em thôi vậy?”
“… Anh thật sự thích lãng phí thời gian vào những câu hỏi ngốc nghếch này à.”
Hai người cùng vào phòng Trình Viện, Trình Viện trở tay khóa cửa lại.
“Chà,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820681/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.