Đường núi âm u, ngọn đèn chỉ có thể miễn cưỡng chiếu một khoảng nhỏ của con đường phía trước, Cảnh Hạc đạp lên lá khô, chậm rãi đi theo Trịnh Trác từng bước.
Từ việc suy xét tới an toàn của bản thân và tâm lý muốn đùa ác để trả thù, cậu ta níu chặt góc áo của Trịnh Trác.
“Anh Trịnh à, tôi run chân quá, hay là… Anh cõng tôi mấy bước nhé?”
“… Tôi cõng cậu á?”
“Làm ơn đi anh Trịnh, dù sao tôi cũng là khách hàng của anh mà, cùng lắm thì về tôi trả thêm 50 nghìn nữa, tính phí thể lực ngài phải bỏ ra có được không?”
Trịnh Trác thực sự không thể tin được vào tai mình, nhưng trông Cảnh Hạc rất nghiêm túc, không như đang nói đùa tí nào.
Sau một lúc im lặng, hắn không tiện từ chối nên chỉ có thể lạnh mặt khom người xuống, mặc cho Cảnh Hạc leo lên lưng mình.
Đm thật khó hầu, nếu không phải nhóc này trả giá cao thì còn lâu hắn mới gánh cái của nợ này.
Cứ thế, hai người đón gió lạnh, đi thêm chừng 10 phút nữa, mãi tới khi một kiến trúc mơ hồ xuất hiện dưới ánh trăng phía xa xa.
Lúc tới gần mới phát hiện đó là một cái miếu bỏ hoang.
Thoạt nhìn có vẻ rất cũ, bậc thềm mọc đầy cỏ dại, cửa hai bên đổ nát, bảng hiệu chỉ còn lại một nửa bị gãy, chữ khắc bên trên đã bị xước hết, hoàn toàn chẳng đọc được gì nữa.
Ở giữa cửa miếu có viết một hàng chữ bùa màu đỏ, không biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820670/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.