Lúc con dao lọc thịt đó đâm hoàn toàn vào trái tim, tên cơ bắp co giật mấy cái rồi cuối cùng lịm đi, chẳng một tiếng động.
Máu hắn từ từ tràn ra, nhuộm đỏ cả mảng cỏ dại dưới người.
Phó Lam Tự thở phào một hơi, bấy giờ mới thấy vết thương trên đầu gối và cánh tay đau hơn, cô ngã ra sau, nằm trên mặt đất lạnh buốt mà th ở dốc.
Kiều Vân Tranh chật vật đứng dậy đi tới trước mặt cô, anh quỳ xuống, kéo cô vào lòng với đôi mắt đỏ hoe.
“Bị thương ở đâu rồi? Cho anh xem nào.”
Phó Lam Tự đợi một chút, tiếng nhịp tim của anh khiến tâm trạng bất an của cô từ từ chậm lại.
“Không sao đâu.” Cô cúi đầu nhìn thoáng qua cánh tay, vết dao rất nông, máu đã ngừng chảy nhưng đầu gối thì vẫn đang tứa máu, “… Chân em chỉ bị cắt một chút thôi, không ảnh hưởng tới việc đi lại đâu.”
Kiều Vân Tranh lập tức lấy dao cắt vạt áo khoác của mình ra rồi xắn quần bò của cô lên, buộc chặt vải vào vết thương.
Phó Lam Tự đột nhiên ngửa đầu ra sau, sắc mặt tái nhợt, đau tới mức phải hít vào một hơi.
“Xin lỗi nhé.” Anh xót xa xoa đầu cô, giọng điệu trầm ấm, “Cửa này không những không bảo vệ được em mà còn để em phải chịu khổ nữa.”
“Chỉ cần là rank Bạch Kim thì sớm muộn gì cũng phải trải nghiệm những chuyện này thôi, sao mà tránh nổi.” Phó Lam Tự ngước mắt nhìn thẳng vào anh, ánh mắt cô cực kỳ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820656/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.