Tối đó, Phó Lam Tự và Kiều Vân Tranh đã bị vắt kiệt hết sức lực và tinh thần nên sau khi chìm vào giấc ngủ, cả hai thức dậy muộn hơn mọi ngày.
Nắng chiếu qua khe hở trên rèm cửa, trở thành những mảng sáng loang lổ trên nền nhà cũ kỹ.
Phó Lam Tự trở mình, vô tình đụng phải chỗ bị thương ở chân, bấy giờ cô đang nửa tỉnh nửa mê nên bất chợt rên một tiếng.
Kiều Vân Tranh mở choàng mắt ra, lập tức đưa tay ra ra bảo vệ cô theo bản năng.
“Sao thế em?”
“Không sao đâu, chân đau thôi.” Phó Lam Tự thở dài, cúi người xem vết thương trên đầu gối, cố gắng chịu đựng siết chặt hơn một chút, “Anh ổn chứ? Nhanh nhất là tối nay, chậm nhất thì tối mai, chúng ta phải qua cửa, không thể kéo dài được nữa.”
Kéo dài càng lâu, tình trạng thể chất sẽ càng tệ, tỉ lệ nguy hiểm cũng cao hơn.
“Tìm được chìa khóa rồi, rạp hát hẳn là địa điểm nhiệm vụ cuối cùng đấy.”
“Nhưng chúng ta vẫn chưa giải quyết được nhắc nhở.” Phó Lam Tự ngồi ở mép giường, phiền não xoa trán, “Giờ em không thể tập trung suy nghĩ được nữa, em phải…”
“Ăn chút gì đó.” Kiều Vân Tranh nói thay cô, “Đi thôi, chúng ta tới phòng ăn để bổ sung năng lượng nào.”
Hai người rửa mặt qua loa một chút, lúc tới phòng ăn lại phát hiện những người chơi còn lại đều ở đó.
Con mắt lộ ra của gã tóc dài u ám nhìn họ một cái, vẫn quái gở như thế.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820655/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.