🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Bà già chôn thi thể người chơi thật sự rất lâu, lâu tới mức ba người trốn sau cây cũng hơi tê chân rồi.



Hai tay Cảnh Hạc ôm cây, mong đợi nhìn tới, mãi tới khi thấy đối phương xong việc, lê cây xẻng tập tễnh đi về.



Lưỡi xẻng kéo lê trên đất phát ra tiếng ma sát khiến người ta nổi hết da gà, tà sườn xám màu đỏ rực ánh lên dưới ánh trăng, bà ta đi xa dần.



“Ờ thì… Anh Vân, chị Lam, giờ chúng ta về được chưa?”



“Phải trở ra xem vị trí chôn xác tí đã.” Phó Lam Tự nói, “Đánh dấu lại để kẻo tối mai tìm không được.”



Trên cổ áo sơ mi của cô có một bông hồng nhỏ có thể gỡ ra được, sau khi gỡ sẽ trở thành một dải lụa màu đỏ, vừa đủ để buộc quanh thân cây.



Cô bước lên, bùn đất dưới chân được xẻng nén rất cứng, có lẽ tối mai đào ra cũng phải tốn chút sức rồi.



Kiều Vân Tranh nhìn ngó xung quanh, dường như cảm thấy gì đó: “Em Lam.”



“Gì vậy?”



“Em nhìn kìa.”



Cô nhìn theo hướng anh chỉ, thấy có một xác động vật nhỏ nằm lặng lẽ giữa mớ lá rụng trên đất, trong khoảng tối mà ánh trăng không chiếu tới được.



Là con mèo mun Cảnh Hạc đã bị lạc vì gặp ma một tiếng trước.



Cảnh Hạc cũng nhìn thấy, cậu ta sải bước đi tới trước, thấy hai con mắt xanh của mèo mun vẫn đang trợn trừng, cái miệng nó há rộng lộ ra răng nhọn chi chít.



Cái miệng con mèo há rộng tới

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820616/chuong-73.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Đừng Cười! Đây Là Game Kinh Dị
Chương 73: Chạy thục mạng
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.