Xuyên việt trong game lâu sẽ phát hiện vận may thực chất là một thứ cực kỳ mơ hồ.
Những người luôn may mắn thi thoảng sẽ bị sai lầm một lần, mà toàn là lúc trí mạng.
Người không có may mắn, đôi khi muốn đưa ra lựa chọn sẽ có hiệu quả không ngờ tới được.
Ví dụ như Phó Lam Tự, ngay khoảnh khắc đó cô nghĩ nếu hôm nay mình và Kiều Vân Tranh từ chối thương lượng, kiên quyết giết người anh thì chắc sẽ không thể giao dịch phù hiệu với người em rồi.
Không có cái phù hiệu này, vừa rồi cô chắc chắn sẽ chết trong phòng tắm.
Theo thiết lập của hệ thống, muốn lấy được dây chuyền trên cổ của ma nữ là phải chịu một nhát của nó, chỉ có phù hiệu thánh giá mới đỡ giúp được thôi.
Sau khi ý thức được cô đã suýt đến cõi chết một chuyến, nét mặt Kiều Vân Tranh trở nên cực kỳ nghiêm túc, anh ôm cô rất lâu mà chẳng chịu bỏ ra, mãi tới khi gã áo trắng làm bóng đèn bên cạnh cũng hơi không chịu nổi nữa.
Gã thở dài, lạnh nhạt hỏi: “Này hai người, làm phiền nhé, có thể cho tôi nói một câu được không?”
Bình thường thì sự dịu dàng của Kiều Vân Tranh chỉ dành riêng cho một mình Phó Lam Tự, anh đối xử với những người khác không được kiên nhẫn như thế, và thực sự lúc này anh đã không còn quá bình tĩnh được nữa rồi.
Anh liếc gã áo trắng một cái: “Thưa anh, tôi không hề cướp mất quyền nói chuyện của anh.”
Gã áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820603/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.