Ma thợ rèn nện rìu xuống mặt đất, gạch lập tức vỡ tanh bành phát ra tiếng vang chấn động.
Có thể thấy, nếu nhát đó mà nện vào người sẽ gây ra hậu quả gì.
Ở sau ma thợ rèn còn có con ma đội mũ bảo hiểm bị nát nửa người kia, nó bị nát bươm như thế nhưng vẫn chạy rất nhanh, cây gậy bóng chày trong tay cũng vung rất khí thế.
Quả nhiên, đám ác ma bị phong ấn trong biệt thự này đã được thả ra hết rồi, có lẽ chúng đang lang thang khắp nơi để chực chờ tấn công.
Mười hai con ma đuổi giết sáu người chơi.
Đúng là không chừa đường sống cho người ta mà.
Chỉ có một cặp mắt kính thông linh thôi, hiện tại chỉ có Kiều Vân Tranh là có thể thấy vị trí của ma, anh nắm tay Phó Lam Tự chạy thẳng, hai người như một đôi tình nhân số khổ đang tìm chút hy vọng sống trong cái lồ ng giam rộng lớn này vậy.
May mà tốc độ và sức bền của cả hai đều không kém, họ thuận lợi vượt qua hành lang tầng 5, sắp bước lên cầu thang tầng 4 —
Lúc này, Kiều Vân Tranh chợt dừng lại, anh nắm chặt cổ tay Phó Lam Tự, ra sức kéo cô về bên cạnh.
Trong căn phòng vốn bị khóa ở tầng 4, con ma mặc quần áo bệnh nhân có cái lồ ng sắt trên đầu đang trong trạng thái tứ chi chạm đất, từng bước bò dọc theo cầu thang.
Khuôn mặt thối rữa của nó vẫn tươm máu, máu đen thấm ra cọng sắt trước mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820601/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.