10.
Ba năm trước tôi đã theo đuổi Kiều Ngô.
Lần đầu gặp Kiều Ngô trong buổi truyền cảm hứng ở trường, cảm xúc khi ấy của tôi có lẽ là sùng bái.
Tình cảm sùng bái ấy theo thời gian, cứ lớn thêm dần rồi biến chất lúc nào không hay. Trong một ngày không nắng, không mưa, tĩnh lặng với những cảm xúc, tôi mới đột nhiên phát hiện dường như tôi đã không thể nào quên đi được hình ảnh của chàng thiếu niên ấy nữa rồi.
Tôi đăng ký nguyện vọng vào trường đại học của Kiều Ngô, nhưng anh và tôi hơn kém nhau ba khoá. Khi tôi vào trường thì anh đã bắt đầu khởi nghiệp, cả ngày bôn ba bên ngoài. Tôi có thể tình cờ bắt gặp anh trong trường là một chuyện hiếm hoi biết nhường nào.
Sau khi tốt nghiệp đại học, ba mẹ tôi muốn tôi về nhà tìm việc, vừa gần gũi gia đình, vừa tiện bề chăm sóc bà ngoại. Nhưng tôi khi ấy vẫn chưa từ bỏ ý định, vẫn ngoan cố ở lại xin ứng tuyển vào công ty của Kiều Ngộ với hy vọng sẽ tìm cho mình một cái kết hạnh phúc nhất sau ngần ấy năm yêu thầm.
Sau khi phỏng vấn và được nhận vào làm, tôi điên cuồng theo đuổi anh. Và như ước nguyện thầm kín bao năm, hai chúng tôi yêu nhau.
Chúng tôi sẽ bí mật trao nhau những cử chỉ ngọt ngào nơi công sở, rồi về nhà triền miên trong hạnh phúc khi đêm buông.
Kiều Ngô sẽ là đầu bếp, sẵn sàng nấu cho tôi những bữa ăn đủ đầy mặn ngọt. Sau bữa ăn tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cam-yeu-anh/2580233/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.