11.
Tấm ảnh trên bia mộ kia, nụ cười của bà tôi vẫn nhân hậu, hiền hoà như trước nay vốn thế.
Tôi và Kiều Ngô cúi chào bà.
Hai chúng tôi ngồi trên đất, tâm tình với bà về những chuyện đã qua.
"Anh thực sự chưa từng mơ thấy bà em sao?"
Tôi kéo tay áo lau ảnh bà, quay đầu hỏi Kiều Ngộ.
Kiều Ngô mím môi, lắc đầu.
"Vậy làm sao anh biết..."
"Bác sĩ Dương nói cho anh biết."
Tôi lặng yên không nói gì.
Bác sĩ Dương là bác sĩ tâm lý của tôi, là một giáo sư đại học, cả ngày nghiên cứu trí nhớ của tôi như nghiên cứu thí nghiệm trên chuột bạch.
Anh ta chính là người đã nghĩ ra phương án trị liệu cho tôi khi ấy.
Tôi nắm lấy một nhúm cỏ dại bên cạnh mộ bà, nhổ lên rồi vứt sang một góc.
Cứ thế, tôi lại nhổ, rồi lại vứt đi.
Sau đó, tôi nghe được Kiều Ngô nói, "Bà nội quả thật đã từng gặp anh rồi."
Tôi lập tức quay đầu lại, "Không phải anh vừa bảo chưa từng mơ thấy bà em sao?”
Kiều Ngô cong môi, “Ý anh là, gặp ngoài đời ấy.”
Tôi không hiểu anh nói vậy là có ý gì.
Kiều Ngộ tiếp tục nói: "Lúc em mới nhập học đại học, bà đã đến Bắc Kinh. Bà đã gặp giáo viên chủ nhiệm lớp 12 của anh để lấy số điện thoại của anh, sau khi em vào trường thì bà đã hẹn gặp anh một lần.”
Tôi hơi ngạc nhiên, không ngờ còn có chuyện như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cam-yeu-anh/2580231/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.