Nhà họ Vương.
Vương Cửu Long và Trương Cửu Linh uống rượu giải sầu, uống tới nửa đêm, đợi đến khi Vương Dụ Tôn về, hai người đều đã say mèm, một người nhoài trên mặt bàn, người kia ôm bình rượu ngồi dưới đất, tiếng ngáy to và tiếng ợ hơi phát ra liên tục, cả căn phòng đều tràn ngập mùi rượu.
''Chậc chậc chậc, sao lại uống tới mức này vậy!''
Vương Dụ Tôn lắc đầu bất lực, đá bình rượu dưới đất đi, bước tới ngồi xuống trước mặt Vương Cửu Long, hắn đang ôm bình rượu ngủ say sưa, e là nhân lúc này chém hắn một dao, hắn cũng không biết.
Đương nhiên là Vương Dụ Tôn sẽ không làm vậy, lần này hắn chỉ cầu tài lộc thôi, không định sát mạng tính mạng của ai, thấy người đường ca này của mình có vẻ không chút phòng bị nào, Vương Dụ Tôn khó tránh thở dài thườn thượt.
''Bác trai mới vừa đi mà hai người đã giở bản tính ra, não còn không to bằng một quả thông nữa, huynh nói xem, cái kiểu như hai người thì ta còn cần phải đuổi hai người đi nữa không?''
Hai người đều đã bất tỉnh nhân sự, không ai nghe thấy hắn nói, Vương Dụ Tôn lại thở dài, vỗ vai Vương Cửu Long: ''Nhà huynh không đối xử tệ với ta, cho nên huynh chỉ cần ngoan ngoãn tiếp tục ngu ngốc như vậy là được, nhà họ Vương chỉ là bậc thang đầu tiên để ta leo lên đài cao mà thôi, đợi đến khi lấy được chức hội trưởng rồi ta sẽ không đối xử tệ với các huynh đâu.''
Vương Cửu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duc-van-xa-len-nham-kieu-hoa-ga-cho-dung-nguoi/1888702/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.