Vu Thi Văn, người nhỏ nhắn, tính cách nhìn trông có vẻ rất hoà bình, nhưng thư pháp của nàng ta lại vô cùng có đặc sắc cá nhân, có đại nho bình luận, phiêu như mây bay, thẳng như kinh long, nhưng càng khiến vị đại tiểu thư này nổi tiếng là nàng ta không chỉ nghiên cứu thư pháp, càng yêu thích xem sách, nghe nói có thể vừa đọc thuộc sách vừa viết chữ, vì vậy mà thành danh.
Tần Lam biết lời nói như vậy vào lúc này của Vu Thi Văn, là đang cho nàng quyền lựa chọn, trong mắt vị cô nương này có ánh sáng, mà là ánh mắt thưởng thứ và dường như gặp được người để thưởng thức.
“Quyển thứ ba đi.”
“Là Nữ luận ngữ.”
Vu Thi Văn nói.
Tô Vân An vừa nhìn thấy Tần Lam tuỳ tiện đã chọn trúng “Nữ luận ngữ”, cũng xem như thở phào một hơi, nàng không tin Quân Phi Yến một đứa con gái của tướng võ sẽ học thuộc “Nữ luận ngữ”. rất tốt, ít nhất hạng mục thư sẽ không cần thua.
Chỉ cần Tống Tinh thắng nữa, vậy thì hoà nhau rồi.
Đây là kết quả tốt nhất.
Giấy và bút mực từ từ mở ra.
Ba người lần lượt tiến lên, bắt đầu mài mực.
Cỏ bay chim hót, bướm nhảy nhót, trăm hoa đua nở, cây cỏ tươi tốt, trong cả một viện lại không ai lên tiếng nói chuyện.
Không khí chính là vô cùng căng thẳng.
“Vậy Quân đại tiểu thư, xin chỉ giáo nhiều hơn.”
Tống Tinh nói.
Nhan bị đốt lên, bốc lên khói xanh lượn lờ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duc-hoa-trung-sinh-ta-phai-la-ac-nu/3317522/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.