Nghe kiến nghị của Lãnh Ly, Hoàng đế trầm mặc suy nghĩ một lát mới nói:
"Hai mươi năm trước, Phủ Thành cũng từng có ôn dịch, chết khoảng trên dưới mười vạn người, Phủ Thành gần như tòa thành chết, sau ôn dịch thì xảy ra đại loạn, lúc ấy trẫm còn chưa đăng cơ, cùng Vân Tương đi bình loạn, dùng hai năm để mọi chuyện lắng xuống. . ."
Trong số các triều thần đang quỳ bên dưới, người đã trải qua đại loạn trong lời Hoàng Thượng không khỏi rùng mình. Mỗi lần nhớ đến sự kiện năm đó đều không khỏi khϊếp sợ, toàn bộ bầu trời Phủ Thành đều là mây đen, mười ngày liên tiếp mưa xối xả, mà cảnh tượng kỳ dị bên trong càng làm Vân Thiều Quang năm ấy còn chưa làm thừa tướng phải nghẹn họng nhìn trân trối.Phủ Thành trống rỗng lại sinh ra loạn đảng tấn công thẳng vào kinh thành, nếu năm đó Vân Tương cùng Thánh thượng vẫn là hoàng tử không liều chết ngăn cản, quốc đô Đại Duyên sợ là đã không còn tồn tại.Hoàng đế như rơi vào trầm tư, không nói thêm gì nữa, đám người đang quỳ cũng không dám mở miệng, chỉ chậm đợi hắn hoàng lệnh. Vẫn là Lãnh Ly phá vỡ yên tĩnh:
"Tình hình ôn dịch lan rộng tất nhiên ảnh hưởng đến tất cả bách tính, thế nên ngoài xử lý ôn dịch còn cần phát lương cứu trợ, giảm miễn thuế má, xây thêm y quán, lập quầy cháo, làm giảm đi sự khổ cực của bách tính ở khu có ôn dịch, lòng người yên ổn mới có thể mau chóng khôi phục sản xuất, như thế sẽ không có khả năng gây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duc-hoa-doc-nu/466234/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.