Sau khi biết được chủ nhân của bó hoa đó, Chu Lạc tức đến nỗi mũi của cô sắp nổ tung cả ra rồi.
“Bà chị, cái này là em phải vận chuyển bằng đường hàng không từ Côn Minh về đấy. Khó khăn lắm mới có một chuyến tới Vân Nam, em không mua gì hết,chỉ mang về một thùng hoa tươi!” Tiểu đồ đệ Mao Đông xoa xoa cái đầu bờm xờm của cậu ta, biểu lộ sự chân thành với Chu Lạc, “Thế nào, bà chị cóthích không?”.
Thích cái con khỉ! Chu Lạc cố gắng kiềm chế đểkhông lườm cậu ta, người tặng hoa quả nhiên là muốn thông qua cô để lấylòng Đồng Đan, đáng tiếc, cô đã đoán nhầm người, uổng công đi đâm đầuvào họng súng.
Chu Lạc lại nhắc lại một lần nữa mớ lý luận khôngthể giúp đỡ gì được cộng với chút tình sâu nghĩa nặng với Mao Đông,không ngờ tên tiểu tử đó vẩy vẩy tay như cánh quạt lớn, lắc đầu nói: “Bà chị, chị đừng hiểu nhầm, em không có ý đó đâu, nam tử hán đại trượngphu, làm việc phải quang minh lỗi lạc, thủ đoạn đi cửa sau đó, em đâykhông thèm làm”.
“Vậy cậu...” Không nhìn về phía cậu ta, ánh mắt của Chu Lạc hướng về phía bó hoa.
“Em chỉ cảm thấy rằng bà chị cũng thật chẳng dễ dàng gì.” Chao ôi, tuổi tác đã cao, chức vụ cũng ngày càng cao, nghe nói sắp được thăng chức. Đếnlúc đó e rằng không ai dám theo đuổi nữa, ngộ nhỡ việc điều tiết hoócmôn trong cơ thể bị mất cân bằng, người gặp phải xui xẻo chẳng phải làcấp dưới của chị ấy sao, chưa biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dua-vao-hoi-am-cua-em/1957424/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.