Giọng nói anh nhỏ nhẹ lay động người con gái trước mắt, cô khẽ vươn người dậy không chút ái ngại nhìn anh mà vội vã rời giường lấy bộ đồ mới.
" Anh ra ngoài đi, em dọn phòng. " Giọng nói cô lành lạnh, có thêm chút ngái ngủ khiến cho người đàn ông cũng im lặng rời đi chẳng nói lời nào.
Tiếng nước chảy siết cũng ngừng lại sau nửa tiếng, thân thể lạnh đi cũng chẳng thêm chút xúc cảm nào. Gương mặt Dương Hiểu Tình mệt mỏi mang thêm nét lo âu, lòng cô chưa ấm lại. Kể từ khi anh sống ở đây mọi thứ đều rất tuyệt, chỉ có lời nói không dành cho nhau quá nhiều.
Cách xưng hô của người đàn ông ấy đầy sức gượng ép, có khi anh xưng anh trong ám khí lạnh lẽo, có khi lại xưng tôi xa lạ đến thâm tâm lắng lại. Nhưng đôi khi lại ấm nóng đến khiếm tâm thổn thức không ngừng.
Bên nhau hai tuần, anh ấy đã cố gắng nhẹ nhàng nhưng khoảng cô độc trong con người ấy như thú dữ ẩn sâu. Anh cũng thích màn đêm, cũng đã dùng rượu thay thuốc lá. Đôi khi lại tỉnh giấc vào nửa đêm rời qua phòng cô, xem giấc ngủ cô ngon không? Xem cô có rời đi khỏi không gian có anh không?
Đồ ăn anh ấy cũng không phải là quá ngon mà gia vị vừa vặn dễ ăn, dễ chán. Anh ấy không biết nấu nhiều món, chỉ loanh quanh trứng chiên, thịt sốt, cơm rang. Người đàn ông ấy không khéo léo nhưng thực hành rất giỏi, nhiều khi anh kiên nhẫn ngồi coi những bài nấu ăn trên máy tính rất lâu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dua-nham-soi-len-giuong/54359/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.