Không gian là lửa, tất cả đều rực đỏ.. Đến cả hai người họ cũng quyện lại với nhau để bùng cháy với tình yêu ngang tàn.
Bàn tay thon dài của người đàn ông đi theo đường cong của eo người con gái dần lên đến vùng núi được che chở. Nó từ từ trườn ra sau tấm lưng gầy, tháo gỡ khuya áo của cô một cách nhẹ nhàng.
Người qua lại có phát biểu tình yêu cuồng dục vọng hay chiếm hữu vốn dĩ chỉ để thỏa mãn nhau. Chẳng là yêu thì cũng chăn chiếu rồi lạnh nhạt quan tâm vài câu.
Hình bóng thực tại của Trần Mặc Cảnh vô tâm, tàn độc, mưu mô.. Tất cả cho anh vì thỏa mãn, vì hỏa dục trong mình.. Thèm khát mùi phụ nữ nhưng không muốn mang tiếng lăng nhăng? Nên tìm lại kẻ từng chung chăn chiếu? Vài suy nghĩ như vậy chính là để chứng minh suy nghĩ của con người quá mức nhạy bén, vừa xem qua đã nhanh chóng đưa ra thành kiến.
Trên đời này có người đàn ông biết yêu nhưng thích chiếm hữu , không phải vì anh ta ích kỉ thì cũng vì quá yêu. Anh ta có thể bỏ rơi cô gái đó vì nhiều lí do và sẽ chẳng mấy ai hiểu. Đó chính là cuộc sống.
Trần Mặc Cảnh muốn nghe tiếng nói yêu thương từ người con gái trước mặt, nhưng xem ra nhân từ không ngăn được anh.
Dương Hiểu Tình không nói gì chỉ vòng tay ôm lấy cổ người đàn ông, cánh môi cô ẩm ướt như vẫn thoảng lại hơi ấm của sự dày vò ban này. Đã lâu chưa thèm khát dư vị của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dua-nham-soi-len-giuong/1912135/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.