Dương Hiểu Tình đứng dậy, tự chỉnh trang lại bản thân mình đôi chút rồi nhìn lên chiếc đồng hồ treo trước mắt. Ánh mắt cũng lấy làm muộn phiền đưa xuống nhìn chiếc túi xách. Bản thân cô hiện tại có chút lâng lâng của những hồi ức, nghĩ lại rất đẹp. Dù bi đát đến mấy vẫn có hình bóng người đàn ông đó.
Còn kể về hiện tại, cô biết rất nhiều người đàn ông nhưng vẫn lưu luyến mình kẻ đó. Bản thân cô không cho phép quên, cũng không cho phép mình rung động. Chỉ cố gắng cho mình chút hi vọng để đi nốt chạng đường còn lại.
Kẻ đời dành cho nhau khá nhiều loại xúc cảm, nghe qua cũng chỉ biết cười. Có người vô tư, đơn giản. Yêu được thì yêu, họ chẳng mấy quan tâm mình sẽ cố gắng bao nhiêu. Nhưng lại có loại chỉ vội lo âu, đến một ngày cố gắng của họ trôi về đâu. Rồi chỉ cần đối phương nói chờ, họ sẵn sàng bỏ ra cả một chạng đường bó chặt.
Yêu đi việc gì phải sợ? Nghe thôi rất đơn giản, nhưng với nhiều người sau cái hồn nhiên ấy có vô vàn nỗi sợ. Đâu phải căn nhà nào vững chắc sẽ chẳng lo bão lũ càn quét. Sẽ có một ngày bạn chợt nhận ra mối quan hệ hàng ngày trở nên lạ lẫm, dường như cái kết cũng trở nên thoáng rộng hơn. Đến lúc đó còn yêu mấy ai không sợ xa cách, sợ phải nhường chỗ người khác món đó mình vẫn yêu thương.. Đau đấy, nếu bạn yêu họ chân thành, cổ họng bạn chỉ có thể chối bỏ sự thật, hoặc thừa nhận:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dua-nham-soi-len-giuong/1912113/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.