Phần 57: Nhân Vật Chính Là Anh Nhưng Không Có Em..
Giọng nói theo hướng gió mà lướt qua mọi sự đơn độc, từng góc phố đi qua đèn vẫn sáng chỉ là không rực rỡ, náo nhiệt như trước. Cũng giống như lòng người trước cởi mở về sau khó tìm được một chỗ để nói mấy câu. Dương Hiểu Tình nhìn mọi thứ xung quanh với chút hoài niệm, những khu phố bao ngày qua cô bước qua giờ cũng đem một lớp ngụy trang mới. Càng xa hoa, càng cao ngạo lòng người càng khó đoán. Đôi khi bước vào trốn quyền quý vui vẻ vài câu, cụng ly vài lần. Nhưng vừa bước lên xe đã phải thở dài, nhìn trời đất xoay quay. Chợt lại thấy chút bừa bộn của công việc.
Trái ngược với không gian bạc bẽo, cũng chỉ là một nơi giản dị lẻ bóng, nhưng chẳng kém đi chút tẻ nhạt. Nói là một con trai gia tộc quyền quý, sống trong một căn hộ rộng, người đàn ông cũng chỉ để nó trở cô lập. Mọi thứ chỉ đem lại vẻ đẹp cho căn nhà còn với anh, một chút tự hào khi bước vào cũng không có. Những hơi thở dài, hay thoảng chút mùi thuốc bên cạnh giấy tờ mọi thứ với anh không quá nhộn nhịp như kẻ ngoài nghĩ. " Khuya rồi, về nghỉ đi.. Những con đường dài đâu thể yên bình mãi cho em bước. " Giọng anh khẽ nhắc nhở.
Phía đầu giây, không còn hơi thở nhẹ nhàng của người thiếu nữ, chỉ có tiếng đóng cửa xe. Lúc sau có một âm thanh mạnh, nghe như vừa mới vứt bỏ một thứ gì đó. Nhưng cũng không đủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dua-nham-soi-len-giuong/1912091/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.