Vẻ đẹp của bức tranh khắc họa lên đôi nam nữ đối lập về cả thể xác đến tinh thần rõ từng đường nét. Chỉ là trong chiếc váy vàng nhạt của khí trời hạ, sự cứng rắn kiên cường của người phụ nữ hiện lên tựa chiếc lá cuối mùa. Đôi tay cô thanh mảnh chẳng khiêm nhường cho những tổn thương khắc lại trong lòng bàn tay mà để bộ móng chạy qua lớp da mỏng. Đã lâu để tìm lại một lần cô hạ mình cho ai dỗ dành, lúc nào cũng cứng rát cao quý giữa chốn hạ phàm. Sống ở nơi biết đau thương, chen chân hạ thế đột nhiên long thể bất an muốn cứng rắn như gió đông ngự trị bốn phương.
Ánh mắt Dương Hiểu Tình vô phương ảm lặng, nước mắt cạn dần sau chút ít yếu lòng. Từ hõm cổ người đàn ông gần như cảm nhận rõ dòng nước ấm nhưng vụt cái cũng không rõ được khí thế trong người phụ nữ ra sao? Thân xác cô gần như đứng lặng trong vòng tay anh đến cả hơi thở nhịp tim đều in rõ trong tâm trí. Cuối cùng giọng nói cô lại lạnh nhạt đánh vào tâm lí của anh. " Đêm nay anh bay phải không? "
Lúc này vòng tay người đàn ông thực sự nới lỏng, đến cả ánh mắt cũng hạ xuống nhìn mặt sàn thu hẹp trong góc. Anh bắt đầu trở nên nghiêm nghị hơn trong cả dáng vẻ đến ánh mắt, hơi thở cũng hắt ra như khẳng định điều đó không ít. " Tôi phải về nước một dịp. " Giọng nói anh trở nên thâm trầm mang chút ảm đảm mà buông người phụ nữ trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dua-nham-soi-len-giuong/1912083/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.