Khi nghe được câu hỏi hết sức chân thật của người đàn ông gần như Dương Hiểu Tình cũng phải xấu hổ. " Lúc này rời về nhà em có thay đồ rồi. Giờ hơi nóng nên tắm qua thôi."
Nghe xong thì Trần Mặc Cảnh cũng rời vào phòng tắm, tuy nhiên bước chân cũng chậm rãi nên đáp lên cô một câu. " Tắm nhanh rồi ra, đêm rồi dễ bị cảm."
Dương Hiểu Tình xong cũng chẳng đáp mà đi thẳng ra ban công, khung cảnh này tháng trước còn là nơi nhìn thấy nhau cùng với thanh âm qua điện thoại. Có thể nói khoảng cách anh lựa chọn không phải quá hạn hẹp, cũng vừa sống nhưng so với những thứ hào nhoáng anh đem theo thì căn phòng này cô nghĩ một bước chân anh cũng không đặt vào. Xung quanh ban công nhỏ có vài chậu cây đã khô, có thể do anh mới đi về nước nên chẳng có dịp chăm sóc. Bên dưới sàn gạch gần như chỉ có tàn và đầu lọc thuốc lá, để ý thì chẳng sạch sẽ gì nhưng càng nhìn vào cô lại có những suy nghĩ khác.
Đêm hôm đó, Dương Hiểu Tình tắm xong cũng chỉ khoác chiếc áo tắm rồi chăm sóc ra bằng vài sản phẩm cô thường đem trong túi sách. Mấy động tác lề mề của cô khiến người đàn ông cũng chẳng chờ đợi được mà thiếp đi lúc nào chẳng hay. Thấy thế nên cô chẳng vội đi nghỉ mà ôm chiếc gối ra phòng khách, cứ thế ngồi nói chuyện với Ân Chi một lúc lâu.
Cô gái nhỏ nhắn cô trò chuyện cùng khi đó lại đang ngồi với mẹ cô nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dua-nham-soi-len-giuong/1912060/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.