Trong phòng khách, một người nào đó chăm chú đọc từng câu từng chữ. Ô cửa tìm kiếm: "Cách dỗ dành phụ nữ!"
Càng đọc, khuôn mặt càng nhăn lại, chỉ là giận dỗi còn phải bày nhiều cách như thế kia, phụ nữ...thật khó hiểu bất quá đối tượng lại là cô, anh tình nguyện.
Dư Mộ Phàm đóng máy tính, mở cửa đi xuống tầng, phòng khách không có người, vào phòng ngủ của Dư lão lại chỉ có ba người bé con, bác Lâm Dư lão. Người cần thiết thì không xuất hiện:
"Ông nội, cô ấy đâu rồi?"
"Con bé vừa bỏ lên phòng con, không gặp con sao?"_Dư lão nén giận nói.
"Con lại làm gì?"
Dư Mộ Phàm đơ ra một chút. Đóng sầm cửa, ra ngoài tìm.
----------
Ở một nơi nào đó, ai kia đang buồn bã ngồi suy nghĩ. Cô không phải là giận mình giận mẩy, cô cũng chỉ muốn được anh dỗ dành, anh làm sai cô đương nhiên là có quyền giận dữ. Anh chẳng những không nói lí lẽ mà còn nổi cáu, đã vậy còn dùng quan hệ để ép buộc. Tự dưng có cảm giác giống như nô lệ đến vậy, lúc họ vui vui, cô được lợi họ cáu giận cô phải chịu dày vò.
Cô tủi thân, cô muốn dãi bày tất cả chỉ là ông trời giống như trêu đùa cô, đem cho cô chút ngọt ngào rồi lại thẳng tay biến thành mặn chát.
Tận sâu trong tiềm thức, cô tự dặn mình mạnh mẽ, không cần một chút lại khóc nhưng chỉ nước mắt mới làm cô vơi đi.
Anh nói cô không phải đồ chơi nhưng cô rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-tinh-yeu-phia-cuoi-ngot-ngao/2690965/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.