🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Lon cà phê Tạ Trác đưa đã không còn nóng nữa, nhưng đối với Tô Ngọc thì lại vừa phải.

 Cô cầm lon cà phê trong tay, vào giờ đọc buổi sáng, để phần ấm áp đó áp vào vết thương lòng cũ kỹ khó lành, Tô Ngọc nhìn những ký tự ngoại văn phức tạp trên đó, tầm mắt dần mờ đi, tiếng nền ồn ào cũng bị giảm bớt.

 Vì lời nhắc nhở tốt bụng của Tạ Trác, hôm nay cô không đi tìm Tống Tử Huyền hỏi bài nữa.

 Nhớ lại, tuy tần suất không cao, nhưng Tô Ngọc quả thực đã hình thành thói quen hễ có bài khó là lại đi tìm cậu giải quyết, cảm giác an toàn khi có cao nhân chống lưng đã giúp cô bồi dưỡng không ít tự tin trong học tập.

 Giờ ra chơi hôm đó, thầy Lâm Phi có việc vội vàng chạy đến, lập tức khiến cả lớp học đang ồn ào trở nên im phăng phắc, thầy thò nửa người vào cửa: “Lớp trưởng lên khu hành chính lấy đồ.”

 Không ai trả lời.

 “Tống Tử Huyền đâu?”

 Tô Ngọc quay đầu lại nhìn, Tống Tử Huyền đang nằm bò ra nghỉ ngơi, tai nghe treo trên cổ.

 Mấy ngày nay, cô không nhận thấy vẻ mặt quá chán nản của cậu ta, chỉ cảm thấy cậu ta rất mệt mỏi.

 “Để em đi cho thầy.” Tô Ngọc đứng dậy, vì lớp học quá yên tĩnh, không ít người đưa mắt nhìn.

 Bị người khác nhìn chằm chằm, cô lại có chút khó xử, khẽ hỏi: “Được không ạ?”

 “Được được được, chỉ lấy mấy tập tài liệu thôi.”

 Lâm Phi gọi Tô Ngọc đến trước mặt, vỗ vai cô, chỉ dẫn: “Em đi cùng lớp

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau/5218566/chuong-11.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Dư Vị Mối Tình Đầu
Chương 11
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.