Giờ ra chơi là một trong số ít những khoảng thời gian có thể thả lỏng tinh thần.
Sau khi chạy bộ thể dục xong, rất nhiều nữ sinh lớp khác nhân cơ hội chạy sang lớp, đến để vây xem chàng hot boy bệnh tật mà họ hằng mong nhớ, rõ ràng là cho rằng “thừa nước đục thả câu” là một kế sách hay hiếm có.
Cuối cùng, tất cả mọi người đều bị Từ Nhất Trần chặn lại ở cửa: “Này này, bị bệnh thì có gì đáng xem chứ? — Còn tặng thuốc nữa, cậu không sợ xui xẻo à, cầm về cầm về đi.”
Không lâu sau, Tạ Trác đeo khẩu trang đi ra, thấy có người ở cửa, cậu hơi nghiêng người, vượt qua Từ Nhất Trần đang chặn cửa.
Ánh mắt cậu lạnh lùng, cũng có thể là do bệnh nên yếu đi, tóm lại là không có ý định dừng lại vì bất kỳ ai.
Tạ Trác vừa xuất hiện, một cô gái tặng thuốc liền nhanh chóng đi theo.
Cô gái gọi cậu một tiếng: “Tạ Trác, cậu—”
Tạ Trác men theo hành lang đi về phía trước, nghe thấy vậy, liếc nhìn đối phương một cái, nhưng bước chân không dừng lại, dùng ánh mắt ra hiệu cho cô ấy: Nói đi.
“Cậu uống thuốc chưa?” Cô gái hỏi.
Giọng cậu trầm khàn: “Uống rồi.”
“Tối nay cậu có quay lại lớp không?”
Tạ Trác: “Không.”
“Vậy vậy vậy, chúc cậu mau khỏe nhé!”
“Ừm.”
“…”
Người có tất cả mọi thứ thì vạn kẻ địch không xâm phạm được, không cần sự quan tâm có mục đích rõ ràng, chiêu thừa nước đục thả câu này không có tác dụng với cậu.
Thái độ lạnh nhạt với người khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau/5218565/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.