Hai ngày Tết này, Trần Lan và Tô Lâm bận rộn trước sau rất vất vả, hai người ngay cả đánh bài cũng không chơi.
Tô Lâm hiếm khi siêng năng, dọn dẹp nhà cửa một lượt, còn tìm một lọ keo xịt tóc không biết đã mua từ bao nhiêu năm trước ở đó ra vẻ vuốt tóc.
Trung Quốc có một câu tục ngữ: Tết nhất cả mà.
Bất kể bố mẹ có ý kiến gì với con rể, mấy ngày Tết đến chúc Tết cũng không thể tỏ ra thù địch, dù sao cũng phải lịch sự gặp mặt một lần.
Tô Lâm: “Hay là bố cũng tìm một tiệm duỗi tóc nhỉ, làm cái gì đó như duỗi ion, sao lại mọc không đều mà còn xẹp lép thế này.”
Tô Ngọc nghiêm túc ngắt lời: “Không được, hôm nay thật sự không được cắt tóc đâu, cậu thật sự sẽ đến tận nhà tính sổ đó.” (tục lệ dân gian cho rằng cắt tóc đầu năm sẽ không may cho cậu)
Trần Lan lạnh lùng: “Bao nhiêu năm không thấy ông chê mình xấu, bây giờ lại ra vẻ rồi.”
Tô Lâm bất bình: “Không phải bà nói cậu trai đó trông đặc biệt đẹp trai sao, tôi không thể làm bà mất mặt được.”
Trần Lan: “Thôi đi, người ta là thanh xuân tươi đẹp, một trang tuấn kiệt, ông có duỗi tóc, hay là đi căng da mặt thì cũng là con cóc ghẻ, thể diện gì chứ, sớm đã bị tôi vứt đi hết rồi.”
Tô Lâm tức đến mức “chậc” một tiếng, chỉ vào Trần Lan rồi nói với Tô Ngọc: “Con xem người phụ nữ này thay đổi nhanh chưa! Trước khi kết hôn còn nói bố là Kim Thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau-hoai-nam-tieu-son/5215268/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.