Tô Ngọc cảm thấy râu ria quanh môi anh rất gai góc, lởm chởm, làm cô rất ngứa, cô vô cùng khó chịu, thậm chí còn muốn đá anh ra. Nhưng ban đầu đã không từ chối, đợi đến khi cảm giác khó chịu kéo dài hơn một chút, cảm giác đó biến chất, cô lại không nỡ ra chân nữa.
Bàn chân cô lỏng lẻo gác lên vai anh, lúc khó chịu thì ưỡn cao eo, rất nhanh lại mất trọng tâm rơi xuống, cứ thế lặp lại hai lần.
Cảm giác thoải mái sau đó, giống như nằm trên bãi bồi lúc hoàng hôn, chờ đợi nước biển ấm áp nhấn chìm cơ thể, từng đợt từng đợt.
Cốc cốc, cốc cốc——
Tiếng gõ cửa kéo dài một lúc lâu, Tạ Trác mới đứng dậy.
Anh vốn không muốn gián đoạn giữa chừng, muốn để cô có trải nghiệm tốt, định để người bên ngoài kiên nhẫn đợi đến khi nghĩ không có ai sẽ tự mình rời đi.
Tuy nhiên tiếng gõ cửa mãi không dứt.
Anh có chút không kiên nhẫn mà “chậc” một tiếng, lấy một chiếc chăn đắp lên người Tô Ngọc, giọng hơi khàn: “Vào phòng đợi anh.”
Tạ Trác nói xong, tiện tay cầm lấy một chai nước khoáng trên bàn trà, uống một ngụm, rồi lại mím môi, nuốt hết mọi ẩm ướt vào bụng.
Sau đó anh rút một tờ giấy ăn, vừa lau quanh môi, vừa lười biếng bước ra ngoài.
Trước khi mở cửa, anh siết lại chiếc thắt lưng vừa mới nới lỏng.
Tô Ngọc trốn vào phòng ngủ, lén lút ló đầu ra nhìn bên ngoài, cảm thấy từng động tác của anh lúc này đều rất gợi tình.
Tạ Trác không cho người bên ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau-hoai-nam-tieu-son/5215267/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.