Tô Ngọc im lặng không lên tiếng, không phản bác quan điểm của anh, cũng không dùng sức nắm lại tay anh, mặc cho anh ghì lấy.
Đèn đỏ sáng lên, Tạ Trác vẫn không buông ra, quay sang lại hỏi: “Hôm đó tại sao lại khóc?”
Ánh mắt Tô Ngọc ngơ ngác: “Em khóc sao?”
Tạ Trác: “Em khóc đó, anh chưa quên đâu.”
Tô Ngọc khẽ sững sờ, không nói gì mà cụp mắt xuống, sợ anh lái xe như vậy rất nguy hiểm, chủ động rút ngón tay về, nói: “Là cảm động.”
Anh liếc nhìn đôi mắt không gợn sóng của cô, im lặng một lúc: “Vậy sao?”
“Vâng ạ.” Cô gật đầu.
Tạ Trác thu lại ánh mắt, không hỏi nữa.
Xuống xe, Tạ Trác một tay giúp Tô Ngọc đỡ vali, một tay dắt cô.
Khi họ đi trong đám đông, Tô Ngọc lần đầu tiên cảm nhận được điều mà trên mạng rất nhiều người nói, bạn trai phải tìm người đẹp trai, dắt đi rất có thể diện.
Cô nhận ra có rất nhiều người nhìn về phía họ, với ánh mắt tò mò, có lẽ cũng có sự ngưỡng mộ.
Mấy năm trước, nếu nhìn thấy Tạ Trác dắt tay một cô gái khác quang minh chính đại đi trên đường, Tô Ngọc cũng sẽ rất ngưỡng mộ.
Cô bất giác đặt mình vào góc nhìn của người thầm yêu, suýt nữa quên mất bàn tay ấm áp và mạnh mẽ đó đang ở trong tay mình.
Dần dần nhớ lại điều này, khóe miệng cô lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
Người đợi thang máy khá đông, Tạ Trác dắt cô đến bên một cây cột, sau đó ôm lấy Tô Ngọc.
Anh một tay đặt lên eo cô, kéo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau-hoai-nam-tieu-son/5215253/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.