Tạ Trác vẫn chưa thoát ra khỏi tâm trạng thấp thỏm không yên của Tô Ngọc.
Tô Ngọc không nói gì nữa, bị anh ghì chặt hai tay, cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại, thở ra một hơi ngắn, với một tư thế thư thái yên phận trong sự kìm kẹp, đầu cô tự nhiên ngửa ra sau.
Vệt nước mắt lấm tấm vẫn còn trên mặt, nhưng sắc mặt cô lại bình yên, dường như nói ngủ là ngủ được ngay.
Tạ Trác buông cô ra.
Anh không biết bây giờ phải làm sao, giúp cô thay đồ là không thể, thế là tạm thời đặt Tô Ngọc lên giường, giúp cô đắp lại chăn.
Cứ như vậy ngủ một giấc đến sáng cũng không tệ.
Nhưng khi anh vừa định xoay người rời đi, phía sau lại vang lên tiếng gọi nho nhỏ:
“Tạ Trác, Tạ Trác.”
Anh quay đầu lại.
Người trong chăn ló đầu ra, cẩn thận nhìn anh một cái, giơ tay vẫy vẫy, tiếp tục nói bằng giọng lí nhí: “Lại đây, lại đây.”
Tô Ngọc cười rộ lên, đôi mắt sáng lấp lánh, để lộ hàm răng trắng muốt đáng yêu.
“Mau đến xem đồng hồ dạ quang của em này.”
Cả người cô cuộn tròn trong chăn, làm cho tấm ga trải giường màu trắng phồng lên thành một ngọn núi nhỏ, cô mừng rỡ ra mặt, như thể thật sự giấu báu vật gì đó bên trong chờ anh đến xem.
Tạ Trác vẫn rất phối hợp, bước lên một bước.
“Leng keng——”
Cô đưa tay ra, giơ cao cổ tay, tư thế đó như thể đang b*n r* một tia la-de, khiến cô vô cùng phấn khích “Mau nhìn này!”
Tạ Trác chẳng nhìn thấy gì cả, đó không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau-hoai-nam-tieu-son/5215252/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.