“Tạ Trác, em thích anh.”
Cuối cùng khi viết xuống cái tên này, cùng với ba chữ này, cô biết rằng, câu chuyện của họ đã đi đến hồi kết.
Vào chính khoảnh khắc này, một cách triệt để.
Cuối đông ở hồ Bắc, những tảng băng trôi trên mặt hồ sắp tan chảy hết. Cây cỏ ngoài cửa sổ đã có dấu hiệu đâm chồi, ngày mai, Tô Ngọc cũng sắp bước vào một hành trình mới.
Tô Ngọc gấp quyển sổ lại, vì đau răng nên rất khó chịu, cô phải mau chóng soi gương xem sao.
Ở sâu bên trong hàm răng, dường như thật sự có thứ gì đó đang phá đất mà mọc lên.
Tô Ngọc lại lên mạng tìm kiếm, rốt cuộc có cần phải nhổ răng khôn không?
Có người nói bắt buộc phải nhổ, cũng có người nói, chỉ cần không bị viêm thì sẽ không có ảnh hưởng gì.
Ngay lúc cô đang do dự không biết có nên hỏi ý kiến bố mẹ hay không, Tạ Trác đã gửi tin nhắn cho cô.
Cậu dùng điện thoại của mình để chụp ảnh cho Tô Ngọc, thế là cậu gửi qua mấy tấm ảnh, đoạn hát hò kia, cô cứ ngỡ cậu đã quay video, không ngờ gửi qua cũng là ảnh chụp.
Thôi vậy.
Cô nghĩ, có lẽ cậu đã hiểu sai ý, không quay video cho cô.
Trước khi Tô Ngọc đến trường, cô đã dọn dẹp lại phòng ngủ của mình, lôi ra một quả địa cầu nằm sâu dưới đáy hòm, cô không chọn môn Địa lý, nên sau khi lên lớp 11 thì không còn đụng đến quả địa cầu này nữa.
Tô Ngọc dùng ngón tay chầm chậm xoay quả cầu bằng nhựa.
Ở bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau-hoai-nam-tieu-son/5215226/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.