Tô Ngọc đưa cả hộp pháo bông que cho Tạ Trác.
Chóp mũi cô hơi ửng đỏ, có lẽ vì quá lạnh, đứng trong gió lạnh lâu nên đỏ lên.
Tạ Trác nhìn gò má phớt hồng của cô, trong lòng dấy lên một tia thương tiếc mà chính cậu cũng không nhận ra, sự thương tiếc ấy biến thành một nếp nhăn nhẹ cụ thể trên trán cậu, đợi đến khi ánh lửa trong tay tắt hẳn, cậu nói: “Vào trong ngồi một lát đi.”
Tô Ngọc không có ý định vào nhà.
Cô hơi sững sờ vì lời mời của cậu, rồi vội vàng liếc nhìn ô cửa sổ sáng lấp lánh của nhà cậu, đoán rằng cả nhà Tạ Trác chắc chắn đều ở nhà, thế là cô nhanh chóng cụp mắt xuống, buột miệng đáp lại một câu theo bản năng: “Tớ ngại lắm…”
Sau đó, Tô Ngọc cúi đầu, tìm một cái cớ. Giọng điệu bỗng trở nên nặng nề trong cơn hoảng hốt, cô nói: “Tớ đi đây, tớ có việc rồi! Tạm biệt!”
Tạ Trác vốn định tặng cô một món quà đáp lễ, nhưng thấy Tô Ngọc chạy quá nhanh, hai chân như giẫm lên bánh xe Phong Hỏa*.
(*) Bánh xe Phong Hỏa*: Một pháp bảo trong thần thoại Trung Quốc, giúp di chuyển cực nhanh.
Cậu còn chưa kịp lên tiếng gọi cô, cô đã chạy mất tăm.
…
Vào ngày lễ, Tô Ngọc bận rộn trong ngoài, giúp việc nhà.
Năm nay, họ không về quê ở Thanh Khê ăn Tết. Kể từ khi ông bà nội lần lượt qua đời, Tô Lâm và Trần Lan đã mua nhà ở Bình Giang, công việc ổn định, con cái cũng được đón lên, về cơ bản sẽ không về nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau-hoai-nam-tieu-son/5215225/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.