Mạc Vân Sam cũng ý thức được động tác của mình quá mức nóng bỏng, dễ khiến cho người ta hiểu lầm, cho nên nhanh chóng buông tay Ân Như Ly ra.
Thề với trời, nàng vừa rồi tuyệt không có ý niệm sắc dụ.
"Mạc tiểu thư đi thong thả." Khóe miệng Ân Như Ly chậm rãi giương lên một mạt cười, xa cách lại có lễ.
Bình tĩnh đến giống như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh.
Mạc Vân Sam đột nhiên tới gần, cơ hồ là chạm đến chóp mũi Ân Như Ly: "Ân tổng, không phải cô sợ ở cùng tôi lâu một chút sẽ cầm giữ không được đó chứ, cho nên mới gấp gáp như vậy đuổi tôi xuống xe."
Ngữ khí thập phần khẳng định.
Ân Như Ly cũng dịch về phía trước một tấc, hoàn toàn tiêu trừ khoảng cách giữa hai người, chóp mũi chạm nhau: "Mạc tiểu thư cảm thấy cô hiện tại....lực dụ hoặc đối với tôi có bao nhiêu lớn? Đồ ăn ngon quá hạn sử dụng cũng sẽ biến vị, huống chi là cơm thừa đã để mười năm?"
"Ha!" Biểu tình Mạc Vân Sam vỡ ra, nâng nâng cằm, "Tôi đây nhưng thật ra rất tò mò lời này của Ân tổng có bao nhiêu phần là thật, nếu cô đã chắc chắc sẽ không ăn cơm thừa như vậy thì có dám đưa tôi về phòng khách sạn không? Hay là nói cô cố ý nói mấy lời ghét bỏ là bởi vì chột dạ?"
"Mạc tiểu thư đang dùng phép khích tướng sao? Nguyên lai cô lại muốn mời tôi lên phòng ngồi như vậy." Ân Như Ly cười cười, "Nếu tôi tiếp tục cự tuyệt vậy thì ngược lại trông có vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-tinh-nan-lieu/458369/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.