Cả đời này, nhiều may mắn
Mạc Vân Sam mở mắt, xoa xoa cổ, "Có phải tối hôm qua tôi rớt xuống giếng không vậy?" Thanh âm lúc mới thức dậy, khàn khàn, lại mang theo chút lười biếng, thập phần gợi cảm.
Ân Như Ly không lên tiếng, vươn tay nhẹ nhàng mát xa giúp nàng.
"Sao cậu lại ân cần với tôi như vậy?" Mạc Vân Sam đỡ đỡ eo, cũng vô cùng đau đớn.
Nàng cảm thấy không đúng, lớn tiếng chất vấn: "Có phải tối qua cậu lại làm ra hành vi cầm thú với tôi đúng không!"
Ân Như Ly chỉ nhàn nhạt nói: "Là cậu tình tôi nguyện."
"Cái gì mà cậu tình tôi nguyện, xương cốt của tôi như sắp nát đến nơi rồi, chắc chắn là cậu nhân lúc tôi uống say làm xằng làm bậy!" Mạc Vân Sam sờ sờ cánh tay, cũng có loại đau đớn y vậy.
Tối hôm qua điên cuồng như vậy, mình lại không nhớ cái gì?!
Cũng quá mệt!
Ân Như Ly nói: "Muốn nói làm xằng làm bậy, thì nói cậu mới đúng, eo của tôi cần mua một cái bảo hiểm."
Mạc Vân Sam nửa tin nửa ngờ, "Sao tôi biết là cậu có gạt tôi không."
"Không tin thì cậu có thể tự mình kiểm tra." Ân Như Ly nhìn thẳng mắt nàng, "Muốn tôi cởi giờ luôn không?"
"Không cần, tôi cũng không có đủ thể lực để thêm một lần nữa đâu. Tôi muốn ngủ." Mạc Vân Sam rút vào trong lòng Ân Như Ly, đầu thoải mái dễ chịu gối lên cánh tay cô.
Một bàn tay Ân Như Ly nhẹ nhàng vuốt ve đầu nàng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-tinh-nan-lieu/1862278/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.