Không để Mạc Tiểu Nghiêu do dự 3 giây, một người khác từ phía sau lao lên, đó là một người đàn ông cao 1 mét 8, khuôn mặt trung bình khá, người rất gầy, tóc ngắn, gần trán có mấy lọn tóc vàng. Đáng chú ý nhất là tai trái từ trên xuống dưới đeo 3 cái hoa tai màu bạc, lộ ra cảm giác khác thường. Anh ta mặc một cái quần bò đã giặt đến trắng bệch, từ đùi đến gần đầu gối có mấy lỗ thủng, lộ ra cái chân trắng nõn, thân trên mặc một một chiếc áo phông dài tay màu đen, phía trên in lung tung mấy chữ trùng lên nhau, không có cách nào phân biệt chữ nào với chữ nào.
Lúc Mạc Tiểu Nghiêu đánh giá anh ta, anh ta cũng đánh giá Mạc Tiểu Nghiêu, có lẽ cảm thấy người phụ nữ này không phải là uy hϊếp đối với mình. Vài giây sau, người đàn ông đút hai ngón tay cái vào quần bò, chân duỗi thẳng bước một bước nhỏ, cười rạng rỡ với Mạc Tiểu Nghiêu, chủ động chào hỏi.
"Ui, em gái, gặp nhau tại chỗ này chính là duyên phận đó~"
Nhưng mà, Mạc Tiểu Nghiêu không muốn duyên phận thế này một tí nào.
Người đàn ông không màng đến sự thờ ơ của Mạc Tiểu Nghiêu, quen thuộc tự giới thiệu: "Tôi là Nhạc Âm, cô là?"
"Mạc Tiểu Nghiêu." Giọng nói của Mạc Tiểu Nghiêu sạch sẽ và rõ ràng, giống như phong cách làm việc của cô.
"Ừ...Cô muốn tôi gọi là Tiểu Nghiêu hay là cô Mạc đây?" Tay trái Nhạc Âm bỏ ra khỏi túi quần, đưa lên trán vò vò hai lọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-thuyen-tan-the/2996191/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.