Ngọn lửa cùng cát vàng bùng lên, dựng thành từng cột dữ dội. Hai người giống như dã thú lao vào cắn xé, trong nháy mắt làm cả khe nứt chia năm xẻ bảy.
Trần Lạc Lạc búng ra mấy quả hỏa cầu bay vút lên không, đôi mắt đỏ rực sáng quắc, lao thẳng tới người đang bị cát vàng bao vây. Nhưng một mũi xương trắng đột ngột đâm tới chặn ngang đường đi.
Hoắc Khoảnh đứng giữa cát vàng, cánh tay anh từ lúc nào đã biến thành xương trắng, dày đặc gai xương vươn ra chĩa thẳng về phía Trần Lạc Lạc, mặc kệ ngọn lửa nóng bỏng hệt như muốn thiêu cháy cả da thịt.
Trần Lạc Lạc trợn mắt, tức giận mắng:
“Đệt, cái quái gì vậy, b**n th** vl.”
Ngọn lửa của cậu vốn dễ dàng thiêu rụi cả quái vật cấp B, thế mà người này lại chẳng hề hấn gì!
Một bên dùng lửa ngăn chặn cát vàng, một bên còn phải đỡ lấy gai xương liên tục công kích, Trần Lạc Lạc trong thoáng chốc cũng có phần lúng túng.
Cát vàng từ trên cao trút xuống như thác, Trần Lạc Lạc vừa né gai xương vừa ném liên tiếp vô số hỏa cầu về phía Hoắc Khoảnh. Nhưng toàn bộ đều bị gai xương chắn lại, phát nổ giữa không trung. Nhân cơ hội đó, cậu xoay người, mới có được chút khoảng trống để thở.
“Tôi không tin!” Trần Lạc Lạc vuốt ngược tóc, ánh mắt tràn đầy lửa giận.
“Hôm nay nhất định phải túm được anh ra mà tẩn cho một trận!”
Đối phương rõ ràng nhắm thẳng vào cậu. Muốn bỏ đi cũng không khó, nhưng đã bị khiêu khích tận cửa, Trần Lạc Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-that-tinh-cung-phai-cuu-the-gioi/5296349/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.